Tôi chuyển những tư liệu về Quái vật qua blog mới - dành riêng cho quyển sách này để mọi người tiện theo dõi:
http://tieuthuyetquaivat.blogspot.com/
Tuy nhiên, blog này sẽ vẫn update những gì có liên quan đến sách, nhưng mật độ bớt dày đặc.
Hiển thị các bài đăng có nhãn quái vật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quái vật. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2009
Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2009
GIỚI THIỆU QUÁI VẬT TRÊN DANONG.COM
http://danong.com/data/cache/22238.html
Quái vật: Tiểu thuyết cho tuổi 17+AD (04/04/09)
(Danong.com) Quái vật là một sự thay đổi hoàn toàn phong cách của người đoạt giải Nhất Văn học tuổi hai mươi lần 3 -Trần Thị Hồng Hạnh. Nếu Bài học đầu tiên hiền lành, Chuyện của nhóc Bill yêu thương thì Quái vật lại kỳ dị, lãng mạn và day dứt, đầy ám ảnh…
Một cách nhìn đời tỉnh táo và giễu cợt
Trong lời tựa, nhà báo Nguyễn Thi Thanh Phúc viết: Chỉ có nhân vật chính là mang cái tên ngắn gọn B., còn lại các nhân vật khác đều không có tên, tác giả chỉ gọi bằng đại từ nhân xưng như “gã”, “hắn”, “ả” hay lịch sự hơn là “cô sinh viên”…, thoạt nghe thì cái tên Quái vật có vẻ ma quái nhưng đọc gần 200 trang viết của nhà văn Trần Thị Hồng Hạnh thì Quái vật rất đời.
Bắt đầu từ nhân vật chính là cô gái 30 tuổi, sống một mình trong căn hộ chung cư thuê, ít bạn bè, thường chiêm nghiệm cuộc sống một mình. Chuyện xảy ra kể từ khi cô phát hiện mình có con mắt thứ ba sau gáy. Về mặt thẩm mỹ thì không ảnh hưởng gì nhiều nếu cô dùng tóc che nó đi nhưng kể từ khi có con mắt này, cô lại thấy mình có đến hai linh hồn cùng trú ngụ trong một thể xác.
Nhân vật chính nhìn những người xung quanh bằng cái nhìn đầy hài hước. Cuộc đời có quá nhiều thứ không vui để khi nhìn đời bằng con mắt tỉnh táo thì cô trở thành khác biệt với nhiều người. Cô sống và làm việc bằng năng lực của mình, ghét sự nịnh bợ, luôn thẳng thắn. Nhưng cũng chính vì tỉnh táo quá mà cô luôn bị tách rời khỏi cộng đồng để đôi khi lại lang thang theo một linh hồn khác lãng mạn hơn, bay bổng hơn. Nhưng cô cũng chỉ lãng mạn khi không có con mắt thứ ba soi xét. “Nó” là thứ làm cô vừa sợ hãi, vừa thích thú vì “nó” có khả năng đọc được suy nghĩ của người đối diện, mà đa phần là những suy nghĩ không tích cực. Và vì thế, chủ nhân của nó luôn cảnh giác cao độ với người xung quanh…
Sau Chuyện của nhóc Bill, Trần Thị Hồng Hạnh tiếp tục “lạ” với tiểu thuyết Quái vật. Từ cậu bé mới chào đời biết “nói” với xung quanh, kể cả loài vật, đến lần này là một cô gái hiện đại với những “chứng bệnh” của thời đại là một quãng cách biệt về bút pháp nhưng thống nhất về phong cách. Càng viết, Trần Thị Hồng Hạnh càng làm độc giả từng yêu mến Bài học đầu tiên (tác phẩm đoạt giải Nhất Văn học tuổi Hai mươi lần thứ 3) bất ngờ. Dường như với chị, những điều bình thường trong cuộc sống đều được chị nhìn ở những góc độ tỉnh táo, pha lẫn chút giễu cợt: giễu cợt chính mình và giễu cợt cuộc đời. Những nhân vật trong Quái vật được miêu tả chân thực đến mức khi đọc, độc giả có cảm giác như mình đã gặp họ ở đâu đó ngoài đời. Mỗi tâm tình của nhân vật chính, những nỗi cô độc,muộn phiền đều thể hiện rất chính xác tâm thế hoài nghi và hoang mang của những người trẻ loay hoay trong lòng một đô thị lớn mà tình người ngày càng trở nên khan hiếm, con người quá dễ bị tổn thưong. Tôi tin sẽ không ít người trẻ thấy thấp thoáng tâm tình mình trong ấy.
Cảm nhận về sự cô đơn
Đọc xong Quái vật, nhà văn trẻ Hà Thủy Nguyên nhận xét: Ẩn trú trong “tôi” là “nó”. Ẩn trú trong “nó” là “tôi”. “Tôi” và “nó” tuy hai mà là một. “Tôi” gọi “nó” là một thứ “quái vật”. Nhưng không biết giữa “tôi” và “nó”, đâu mới là “quái vật”. Cuộc sống ngàn đời nay, trong mỗi con người đều có “tôi” và “nó”. Cuộc đấu tranh của con người là cuộc đấu tranh giữa “tôi” và “nó”. Cuộc sống hiện đại với vòng xoáy sâu hun hút càng khiến cho cuộc tranh đấu này quyết liệt hơn, dữ dội hơn. Con người dần trở thành một thứ “quái vật” xa lạ với cuộc sống.
Một cảm giác rất lạ khi đọc Quái vật là cảm giác cô đơn và bất lực. Bất lực vì muốn vùng thoát khỏi để đạt tới tự do. Cô đơn vì không hiểu đâu mới là con người của mình. Cô đơn ngay cả khi ở với một kẻ cô đơn khác. Cô đơn trở thành một căn bệnh cố hữu của con người. Mỗi người đều có một tâm trạng cô đơn riêng.
Mỗi chúng ta đều là một thứ “quái vật”, chẳng con “quái vật” nào giống con “quái vật” nào. Quá trình biến đổi của mỗi chúng ta là quá trình biến đổi từ con người thành “quái vật” rồi lại đi ngược lại quá trình ấy để trở thành “con người”.
Nhà văn trẻ Trần Thị Hồng Hạnh
Trích đọan
Tiểu thuyết Quái vật (NXB Văn học) sẽ có mặt tại các nhà sách vào ngày 20/4/2009. Đặt hàng tại www.vietkieu.biz được giảm giá 20% giá bìa và nhiều khuyến mãi hấp dẫn. Danong.com xin giới thiệu cùng các bạn một đoạn trích trong tác phẩm này.
...Có đêm, tôi còn đi ngủ với chiếc váy đẹp nhất của tôi. Đêm khác, tôi đi ngủ với một quần jean và áo pull. Cũng là bộ đồ đẹp nhất của tôi.
Tôi chưa bao giờ tiết lộ với ai điều bí mật này. Bởi vì một lẽ đơn giản, tôi sợ họ cười. Tôi rất sợ người ta nói mình là quái vật. Tôi vốn dĩ đã chứa đựng quá nhiều thứ để người ta nghĩ và tin mình là quái vật thì không nên tăng cường thêm nữa.
Chuyện tôi thích mặc đồ đẹp khi ngủ thực ra cũng đơn giản thôi.
Sẽ thật là kỳ lạ nếu bạn biết rằng, trước đó, tôi thích không mặc gì khi đi ngủ. Không mặc gì có nghĩa là nude ấy. Tôi không thích nói tuột ra mọi thứ, vì nó kém nhã nhặn.
Tôi đã từng thích thú lắm với chuyện không mặc gì. Không phải là để làm Ms Ready. Mà chỉ là cảm giác không vướng bận bất cứ một thứ gì trên người dễ giúp tôi thiền. Cơ thể không vướng bận, đầu óc không vướng bận.
Tôi từng nghĩ đến một gian phòng thiền, mà ở đó, người ta không mặc gì, ngồi trong ánh nến lung linh, nam thiền với nam, nữ thiền với nữ, không chấp nhận gay và les. Như vậy là an toàn, không có tình dục. Chỉ có người với người, cơ thể với cơ thể, ý niệm với ý niệm. Không có vướng bận hình thức. Cũng không có vướng bận nội dung.
Thế nhưng, mọi ý nghĩ đó và thói quen đó đã lập tức tiêu tan khi tôi đọc một bản tin: sau một cuộc động đất, có hàng chục người chết. Ở V., người ta không quan tâm đến động đất và chưa ai từng cảnh báo về việc động đất. Nhưng động đất là điều có thật. Và nếu động đất xảy ra ở S., nơi tôi đang sống, một đô thị hơn 10 triệu dân của đất nước V., thì tôi rất không muốn sẽ được phát hiện trong một trạng thái trần truồng.
Chính vì thế mà tôi đã quyết định sẽ mặc toàn đồ đẹp để đi ngủ. Nếu có động đất xảy ra, tôi sẽ được phát hiện dướp lớp đất đá bê tông đổ nát là một cái xác mặc đồ đàng hoàng.
Một cái xác có và biết mặc đồ đẹp.
Điều ấy thú vị hơn nhiều so với một cái xác nude và sẽ bị người hiếu kỳ bình phẩm về eo, mông, ngực...
Quái vật: Tiểu thuyết cho tuổi 17+AD (04/04/09)
(Danong.com) Quái vật là một sự thay đổi hoàn toàn phong cách của người đoạt giải Nhất Văn học tuổi hai mươi lần 3 -Trần Thị Hồng Hạnh. Nếu Bài học đầu tiên hiền lành, Chuyện của nhóc Bill yêu thương thì Quái vật lại kỳ dị, lãng mạn và day dứt, đầy ám ảnh…
Một cách nhìn đời tỉnh táo và giễu cợt
Trong lời tựa, nhà báo Nguyễn Thi Thanh Phúc viết: Chỉ có nhân vật chính là mang cái tên ngắn gọn B., còn lại các nhân vật khác đều không có tên, tác giả chỉ gọi bằng đại từ nhân xưng như “gã”, “hắn”, “ả” hay lịch sự hơn là “cô sinh viên”…, thoạt nghe thì cái tên Quái vật có vẻ ma quái nhưng đọc gần 200 trang viết của nhà văn Trần Thị Hồng Hạnh thì Quái vật rất đời.
Bắt đầu từ nhân vật chính là cô gái 30 tuổi, sống một mình trong căn hộ chung cư thuê, ít bạn bè, thường chiêm nghiệm cuộc sống một mình. Chuyện xảy ra kể từ khi cô phát hiện mình có con mắt thứ ba sau gáy. Về mặt thẩm mỹ thì không ảnh hưởng gì nhiều nếu cô dùng tóc che nó đi nhưng kể từ khi có con mắt này, cô lại thấy mình có đến hai linh hồn cùng trú ngụ trong một thể xác.
Nhân vật chính nhìn những người xung quanh bằng cái nhìn đầy hài hước. Cuộc đời có quá nhiều thứ không vui để khi nhìn đời bằng con mắt tỉnh táo thì cô trở thành khác biệt với nhiều người. Cô sống và làm việc bằng năng lực của mình, ghét sự nịnh bợ, luôn thẳng thắn. Nhưng cũng chính vì tỉnh táo quá mà cô luôn bị tách rời khỏi cộng đồng để đôi khi lại lang thang theo một linh hồn khác lãng mạn hơn, bay bổng hơn. Nhưng cô cũng chỉ lãng mạn khi không có con mắt thứ ba soi xét. “Nó” là thứ làm cô vừa sợ hãi, vừa thích thú vì “nó” có khả năng đọc được suy nghĩ của người đối diện, mà đa phần là những suy nghĩ không tích cực. Và vì thế, chủ nhân của nó luôn cảnh giác cao độ với người xung quanh…
Sau Chuyện của nhóc Bill, Trần Thị Hồng Hạnh tiếp tục “lạ” với tiểu thuyết Quái vật. Từ cậu bé mới chào đời biết “nói” với xung quanh, kể cả loài vật, đến lần này là một cô gái hiện đại với những “chứng bệnh” của thời đại là một quãng cách biệt về bút pháp nhưng thống nhất về phong cách. Càng viết, Trần Thị Hồng Hạnh càng làm độc giả từng yêu mến Bài học đầu tiên (tác phẩm đoạt giải Nhất Văn học tuổi Hai mươi lần thứ 3) bất ngờ. Dường như với chị, những điều bình thường trong cuộc sống đều được chị nhìn ở những góc độ tỉnh táo, pha lẫn chút giễu cợt: giễu cợt chính mình và giễu cợt cuộc đời. Những nhân vật trong Quái vật được miêu tả chân thực đến mức khi đọc, độc giả có cảm giác như mình đã gặp họ ở đâu đó ngoài đời. Mỗi tâm tình của nhân vật chính, những nỗi cô độc,muộn phiền đều thể hiện rất chính xác tâm thế hoài nghi và hoang mang của những người trẻ loay hoay trong lòng một đô thị lớn mà tình người ngày càng trở nên khan hiếm, con người quá dễ bị tổn thưong. Tôi tin sẽ không ít người trẻ thấy thấp thoáng tâm tình mình trong ấy.
Cảm nhận về sự cô đơn
Đọc xong Quái vật, nhà văn trẻ Hà Thủy Nguyên nhận xét: Ẩn trú trong “tôi” là “nó”. Ẩn trú trong “nó” là “tôi”. “Tôi” và “nó” tuy hai mà là một. “Tôi” gọi “nó” là một thứ “quái vật”. Nhưng không biết giữa “tôi” và “nó”, đâu mới là “quái vật”. Cuộc sống ngàn đời nay, trong mỗi con người đều có “tôi” và “nó”. Cuộc đấu tranh của con người là cuộc đấu tranh giữa “tôi” và “nó”. Cuộc sống hiện đại với vòng xoáy sâu hun hút càng khiến cho cuộc tranh đấu này quyết liệt hơn, dữ dội hơn. Con người dần trở thành một thứ “quái vật” xa lạ với cuộc sống.
Một cảm giác rất lạ khi đọc Quái vật là cảm giác cô đơn và bất lực. Bất lực vì muốn vùng thoát khỏi để đạt tới tự do. Cô đơn vì không hiểu đâu mới là con người của mình. Cô đơn ngay cả khi ở với một kẻ cô đơn khác. Cô đơn trở thành một căn bệnh cố hữu của con người. Mỗi người đều có một tâm trạng cô đơn riêng.
Mỗi chúng ta đều là một thứ “quái vật”, chẳng con “quái vật” nào giống con “quái vật” nào. Quá trình biến đổi của mỗi chúng ta là quá trình biến đổi từ con người thành “quái vật” rồi lại đi ngược lại quá trình ấy để trở thành “con người”.
Nhà văn trẻ Trần Thị Hồng Hạnh
Trích đọan
Tiểu thuyết Quái vật (NXB Văn học) sẽ có mặt tại các nhà sách vào ngày 20/4/2009. Đặt hàng tại www.vietkieu.biz được giảm giá 20% giá bìa và nhiều khuyến mãi hấp dẫn. Danong.com xin giới thiệu cùng các bạn một đoạn trích trong tác phẩm này.
...Có đêm, tôi còn đi ngủ với chiếc váy đẹp nhất của tôi. Đêm khác, tôi đi ngủ với một quần jean và áo pull. Cũng là bộ đồ đẹp nhất của tôi.
Tôi chưa bao giờ tiết lộ với ai điều bí mật này. Bởi vì một lẽ đơn giản, tôi sợ họ cười. Tôi rất sợ người ta nói mình là quái vật. Tôi vốn dĩ đã chứa đựng quá nhiều thứ để người ta nghĩ và tin mình là quái vật thì không nên tăng cường thêm nữa.
Chuyện tôi thích mặc đồ đẹp khi ngủ thực ra cũng đơn giản thôi.
Sẽ thật là kỳ lạ nếu bạn biết rằng, trước đó, tôi thích không mặc gì khi đi ngủ. Không mặc gì có nghĩa là nude ấy. Tôi không thích nói tuột ra mọi thứ, vì nó kém nhã nhặn.
Tôi đã từng thích thú lắm với chuyện không mặc gì. Không phải là để làm Ms Ready. Mà chỉ là cảm giác không vướng bận bất cứ một thứ gì trên người dễ giúp tôi thiền. Cơ thể không vướng bận, đầu óc không vướng bận.
Tôi từng nghĩ đến một gian phòng thiền, mà ở đó, người ta không mặc gì, ngồi trong ánh nến lung linh, nam thiền với nam, nữ thiền với nữ, không chấp nhận gay và les. Như vậy là an toàn, không có tình dục. Chỉ có người với người, cơ thể với cơ thể, ý niệm với ý niệm. Không có vướng bận hình thức. Cũng không có vướng bận nội dung.
Thế nhưng, mọi ý nghĩ đó và thói quen đó đã lập tức tiêu tan khi tôi đọc một bản tin: sau một cuộc động đất, có hàng chục người chết. Ở V., người ta không quan tâm đến động đất và chưa ai từng cảnh báo về việc động đất. Nhưng động đất là điều có thật. Và nếu động đất xảy ra ở S., nơi tôi đang sống, một đô thị hơn 10 triệu dân của đất nước V., thì tôi rất không muốn sẽ được phát hiện trong một trạng thái trần truồng.
Chính vì thế mà tôi đã quyết định sẽ mặc toàn đồ đẹp để đi ngủ. Nếu có động đất xảy ra, tôi sẽ được phát hiện dướp lớp đất đá bê tông đổ nát là một cái xác mặc đồ đàng hoàng.
Một cái xác có và biết mặc đồ đẹp.
Điều ấy thú vị hơn nhiều so với một cái xác nude và sẽ bị người hiếu kỳ bình phẩm về eo, mông, ngực...
TRÍCH ĐOẠN QUÁI VẬT: HẮN
Từ hôm nay, cách ngày, tôi sẽ trích đăng vài đoạn Quái vật lên blog này để bạn bè vô đọc chơi nhé!
Ngày 20/4/2009 sẽ tổ chức họp mặt bạn bè ra mắt Quái vật, địa điểm sẽ thông báo sau. Quý vị anh chị bạn bè em út nào có nhã ý tham dự, mời gửi mail về địa chỉ: hanh8778@gmail.com. Sẽ có thư mời chính thức gửi đến mọi người.
Rộng cửa cho tất cả mọi người tham dự.
Hạnh
HẮN
Hắn bước vào phòng. Bước nhẹ như một con mèo mà chân của nó có bọc thêm một lớp nhung. Nghĩa là êm một cách khủng khiếp, gần như không gây tiếng động. Không quay người lại, tôi cất giọng:
- Hi!
Hắn giật thót mình
- Hi!
Hắn nhìn lưng tôi, sững sờ. Mắt hắn trợn ngược như muốn lòi tròng. Tôi thản nhiên:
- Hồi nhỏ, tôi bị rối loạn thính giác. Nên cái gì thật nhẹ, gần như không có tiếng động thì nghe được, còn có tiếng động thì không nghe được
Nét mặt hắn giãn ra. Hắn nghiêng người ra ngoài cửa sổ.
Hành lang vắng lặng. Đâu có ai đi ngang đâu
- Có ai sắp bước tới gần tụi mình không vậy?
- Không, không có ai đâu
- Tôi đến để kiểm tra ít tài liệu
- Ừ, cứ tự nhiên
Đôi mắt hắn đảo qua đảo lại. Hắn sắp tiết lộ điều gì chăng?
- Sao hôm nay B. đến sớm vậy?
- Tại rảnh
Hắn cau cậu.
- Ông đã quen với cách nói chuyện của tôi rồi mà, ngạc nhiên gì?
Hắn trố mắt lần thứ hai trong vòng chưa đầy năm phút
- Sao bà biết tôi ngạc nhiên?
- Tại tôi có giác quan thứ sáu
Hắn gãi mũi:
- Tôi đến chết được vì mấy cái khùng khùng của bà đó
- Muốn làm gì thì làm đi, mắt tôi đui và tai tôi điếc.
Hắn cười nham nhở
- Thế các bộ phận khác có làm việc được không?
- Cũng còn tùy đối tác là ai?
Hắn phá lên cười.
Tôi cũng phá lên cười, trong giọng cười của tôi có một chút cay đắng còn trong tiếng cười của hắn là sự sảng khoái.
- Tôi rất nam tính đấy
- Ừ, tôi cũng vậy mà
Hắn lại phá lên cười thú vị. Hầu như hắn quên mục đích của mình khi đi sớm, đến văn phòng vào lúc 8 giờ sáng đâu phải là thói quen của hắn? Hắn nhìn tôi, hắn nhìn từ hông lên gáy, dừng lại ở cái gáy của tôi. Miệng hắn chép chép lại, yết hầu thụt thò. Đột ngột, hắn đưa tay vào giữa quần. Tôi nhăn mũi lại. Hắn hỏi vu vơ:
- Sao bữa nay tới sớm vậy?
Chẳng lẽ tôi nói là tôi tới sớm để nhìn thấy hắn đang nói chuyện với một phụ nữ mà cho tay vào quần sao?
- Tại có chút việc
Bàn tay hắn làm việc hăng hái hơn.
Tôi nhăn mặt. Tởm quá, cái thằng cha này
Hắn thản nhiên:
- Bình bữa nay nhìn sexy quá
- Bình thường thôi, kín đáo mà
- Càng kín đáo càng sexy
Tôi cố kiềm nén cái ý là nên nói toạc móng heo là tôi biết hắn đang làm gì. Nhưng nói để làm gì nhỉ? Không cần thiết!
Có hai giả thiết được đặt ra:
Một là hắn sẽ rút tay ra, bình thường
Hai là hắn sẽ đè tôi? Không, hắn không dám làm điều đó, đây là văn phòng…
Dĩ nhiên, giả thiết thứ nhất sẽ thành hiện thực. Tôi không phải đợi lâu. Hắn đã rút tay ra
Mắt hắn nhìn ra bên ngoài.
- Mới sáng sớm mà kẹt xe sao?
- Ừ, bữa nào cũng kẹt. Khéo người ta làm tình ở ngoài đường trong khi đợi chiếc xe có thể nhúc nhích lên được một chút đó
Hắn cười khùng khục:
- Thua luôn! Ăn nói khiếp quá
- Ừ. Vẫn vậy mà
Một người nữa bước vào phòng. Cô ả hôm nay mặc váy ngắn, hơi cũng cỡn chút. Môi son màu thịt trâu xám ngoét. Đề mốt rồi cô em.
- Hi anh!
Cô ả nhướn cậu ngạc nhiên nhìn hắn rồi khó chịu nhìn cái lưng của tôi.
- Hi em! Hôm nay em đẹp quá
Cô ả cười bẽn lẽn giả tạo
- Anh xạo hoài
Gã nhăn nhở nhìn vào rãnh ngực cô ả.
- Anh nói thật mà
Cô ả ưỡn ngực thích thú
- Em lúc nào cũng đẹp mà anh
- Ừ, lúc nào cũng đẹp nhưng hôm nay đẹp hơn hôm qua và ngày mai đẹp hơn hôm nay
Cô ả tít mắt. Những câu nói rẻ tiền như thế bao giờ cũng phát huy tác dụng. Cô ả đến gần hắn. Hắn đặt bàn tay đúng vào rảnh ngực đầy khiêu khích. Cô ả hướng mắt về phía tôi. Hắn nhìn cô ả bằng cái nhìn động viên.
- B. rất chăm chỉ
- Đúng rồi, B. chăm nhất phòng mình mà
Trong khi nói với nhau hai câu nói vớ vẩn đó, bàn tay hắn thọc sâu vào ngực cô ả.
- Sắp có người tới rồi đó
Hắn giật mình rút tay ra
- Giỡn hả?
Ả tỏ vẻ khó chịu.
Tiếng dép ngay lập tức lẹp xẹp đáp lời ả
- Hi, Sếp!
Sếp bước vào, áo đen, quần đen, mùi nước hoa xịn phảng phất. Cô ả nhìn sếp.
- Hi mọi người. Chăm chỉ quá!
Cô ả đi ra ngoài sau khi cúi đầu chào sếp. Hắn chúi mũi vào chiếc máy tính để bàn của hắn. Còn sếp thì đi lại chỗ của sếp. Sếp lấy ra một chai rượu Chivas. Có lẽ, chiều nay sếp có hẹn.
Sếp nhìn về phía tôi. Có ý muốn hỏi gì đó. Sau đó sếp nhìn phía hắn. Rồi sếp mím môi lại.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Bây giờ mới là 7 giờ 30 phút sáng một ngày bình thường trong tuần.
Đã một tuần, kể từ khi tôi phát hiện và chung sống hòa bình với con mắt thứ ba tự dưng mọc lên trong người mình. Kể ra thì có con mắt thứ ba cũng không phải là thảm họa gì cho lắm. Dĩ nhiên, mình phải che chắn nó cho kỹ, không được cột tóc lên và đừng làm cho ai phải chết ngất khi thấy nó.
Ngày 20/4/2009 sẽ tổ chức họp mặt bạn bè ra mắt Quái vật, địa điểm sẽ thông báo sau. Quý vị anh chị bạn bè em út nào có nhã ý tham dự, mời gửi mail về địa chỉ: hanh8778@gmail.com. Sẽ có thư mời chính thức gửi đến mọi người.
Rộng cửa cho tất cả mọi người tham dự.
Hạnh
HẮN
Hắn bước vào phòng. Bước nhẹ như một con mèo mà chân của nó có bọc thêm một lớp nhung. Nghĩa là êm một cách khủng khiếp, gần như không gây tiếng động. Không quay người lại, tôi cất giọng:
- Hi!
Hắn giật thót mình
- Hi!
Hắn nhìn lưng tôi, sững sờ. Mắt hắn trợn ngược như muốn lòi tròng. Tôi thản nhiên:
- Hồi nhỏ, tôi bị rối loạn thính giác. Nên cái gì thật nhẹ, gần như không có tiếng động thì nghe được, còn có tiếng động thì không nghe được
Nét mặt hắn giãn ra. Hắn nghiêng người ra ngoài cửa sổ.
Hành lang vắng lặng. Đâu có ai đi ngang đâu
- Có ai sắp bước tới gần tụi mình không vậy?
- Không, không có ai đâu
- Tôi đến để kiểm tra ít tài liệu
- Ừ, cứ tự nhiên
Đôi mắt hắn đảo qua đảo lại. Hắn sắp tiết lộ điều gì chăng?
- Sao hôm nay B. đến sớm vậy?
- Tại rảnh
Hắn cau cậu.
- Ông đã quen với cách nói chuyện của tôi rồi mà, ngạc nhiên gì?
Hắn trố mắt lần thứ hai trong vòng chưa đầy năm phút
- Sao bà biết tôi ngạc nhiên?
- Tại tôi có giác quan thứ sáu
Hắn gãi mũi:
- Tôi đến chết được vì mấy cái khùng khùng của bà đó
- Muốn làm gì thì làm đi, mắt tôi đui và tai tôi điếc.
Hắn cười nham nhở
- Thế các bộ phận khác có làm việc được không?
- Cũng còn tùy đối tác là ai?
Hắn phá lên cười.
Tôi cũng phá lên cười, trong giọng cười của tôi có một chút cay đắng còn trong tiếng cười của hắn là sự sảng khoái.
- Tôi rất nam tính đấy
- Ừ, tôi cũng vậy mà
Hắn lại phá lên cười thú vị. Hầu như hắn quên mục đích của mình khi đi sớm, đến văn phòng vào lúc 8 giờ sáng đâu phải là thói quen của hắn? Hắn nhìn tôi, hắn nhìn từ hông lên gáy, dừng lại ở cái gáy của tôi. Miệng hắn chép chép lại, yết hầu thụt thò. Đột ngột, hắn đưa tay vào giữa quần. Tôi nhăn mũi lại. Hắn hỏi vu vơ:
- Sao bữa nay tới sớm vậy?
Chẳng lẽ tôi nói là tôi tới sớm để nhìn thấy hắn đang nói chuyện với một phụ nữ mà cho tay vào quần sao?
- Tại có chút việc
Bàn tay hắn làm việc hăng hái hơn.
Tôi nhăn mặt. Tởm quá, cái thằng cha này
Hắn thản nhiên:
- Bình bữa nay nhìn sexy quá
- Bình thường thôi, kín đáo mà
- Càng kín đáo càng sexy
Tôi cố kiềm nén cái ý là nên nói toạc móng heo là tôi biết hắn đang làm gì. Nhưng nói để làm gì nhỉ? Không cần thiết!
Có hai giả thiết được đặt ra:
Một là hắn sẽ rút tay ra, bình thường
Hai là hắn sẽ đè tôi? Không, hắn không dám làm điều đó, đây là văn phòng…
Dĩ nhiên, giả thiết thứ nhất sẽ thành hiện thực. Tôi không phải đợi lâu. Hắn đã rút tay ra
Mắt hắn nhìn ra bên ngoài.
- Mới sáng sớm mà kẹt xe sao?
- Ừ, bữa nào cũng kẹt. Khéo người ta làm tình ở ngoài đường trong khi đợi chiếc xe có thể nhúc nhích lên được một chút đó
Hắn cười khùng khục:
- Thua luôn! Ăn nói khiếp quá
- Ừ. Vẫn vậy mà
Một người nữa bước vào phòng. Cô ả hôm nay mặc váy ngắn, hơi cũng cỡn chút. Môi son màu thịt trâu xám ngoét. Đề mốt rồi cô em.
- Hi anh!
Cô ả nhướn cậu ngạc nhiên nhìn hắn rồi khó chịu nhìn cái lưng của tôi.
- Hi em! Hôm nay em đẹp quá
Cô ả cười bẽn lẽn giả tạo
- Anh xạo hoài
Gã nhăn nhở nhìn vào rãnh ngực cô ả.
- Anh nói thật mà
Cô ả ưỡn ngực thích thú
- Em lúc nào cũng đẹp mà anh
- Ừ, lúc nào cũng đẹp nhưng hôm nay đẹp hơn hôm qua và ngày mai đẹp hơn hôm nay
Cô ả tít mắt. Những câu nói rẻ tiền như thế bao giờ cũng phát huy tác dụng. Cô ả đến gần hắn. Hắn đặt bàn tay đúng vào rảnh ngực đầy khiêu khích. Cô ả hướng mắt về phía tôi. Hắn nhìn cô ả bằng cái nhìn động viên.
- B. rất chăm chỉ
- Đúng rồi, B. chăm nhất phòng mình mà
Trong khi nói với nhau hai câu nói vớ vẩn đó, bàn tay hắn thọc sâu vào ngực cô ả.
- Sắp có người tới rồi đó
Hắn giật mình rút tay ra
- Giỡn hả?
Ả tỏ vẻ khó chịu.
Tiếng dép ngay lập tức lẹp xẹp đáp lời ả
- Hi, Sếp!
Sếp bước vào, áo đen, quần đen, mùi nước hoa xịn phảng phất. Cô ả nhìn sếp.
- Hi mọi người. Chăm chỉ quá!
Cô ả đi ra ngoài sau khi cúi đầu chào sếp. Hắn chúi mũi vào chiếc máy tính để bàn của hắn. Còn sếp thì đi lại chỗ của sếp. Sếp lấy ra một chai rượu Chivas. Có lẽ, chiều nay sếp có hẹn.
Sếp nhìn về phía tôi. Có ý muốn hỏi gì đó. Sau đó sếp nhìn phía hắn. Rồi sếp mím môi lại.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Bây giờ mới là 7 giờ 30 phút sáng một ngày bình thường trong tuần.
Đã một tuần, kể từ khi tôi phát hiện và chung sống hòa bình với con mắt thứ ba tự dưng mọc lên trong người mình. Kể ra thì có con mắt thứ ba cũng không phải là thảm họa gì cho lắm. Dĩ nhiên, mình phải che chắn nó cho kỹ, không được cột tóc lên và đừng làm cho ai phải chết ngất khi thấy nó.
Thứ Năm, 2 tháng 4, 2009
Ra mắt cuốn "Quái vật" của tác giả Trần Thị Hồng Hạnh
(TGĐA) - "Quái vật" là tác phẩm thứ 3 sau "Bài học đầu tiên hiền lành", "Chuyện của nhóc Bill yêu thương" của tác giả Trần Thị Hồng Hạnh - người đoạt giải nhất Văn học tuổi 20 lần thứ 3 (2005) do Báo Tuổi Trẻ, NXB Trẻ, Hội Nhà văn TP.HCM phối hợp tổ chức.
Quái vật là câu chuyện về một cô gái xưng tôi với những người xung quanh cô. Mọi người đều không rõ họ, tên, địa chỉ, lý lịch. Họ sống, suy nghĩ, ghen tỵ, giành giật và làm tổn thương nhau trong từng mỗi hành động, suy nghĩ.
"Hay hay dở còn tùy mỗi người đọc nhận xét nhưng tôi dám chắc là nó lạ"
- Tác giả Trần Thị Hồng Hạnh -
Một ngày kia, nhân vật tôi bỗng nhận ra mình có con mắt thứ ba, mọi điều sung sướng và rắc rối kéo đến với cô một cách choáng ngợp. Khi cô chưa biết làm gì với con mắt thứ ba này thì một sự cố khác xảy đến và cô nhận ra mình có hai linh hồn tồn tại trong một thể xác. Hai linh hồn không mâu thuẫn nhau mà chỉ thay phiên đến trú ngụ trong cô, cho cô sống hai cuộc đời khác nhau. Một cuộc đời với những hời hợt bên ngoài, với sự khoái trá khi phát hiện những thói hư tật xấu của người đời và thảng thốt cô đơncô độc khi nhận ra rằng ngoài làm khổ người khác thì hình như bản thân cô và những người quanh cô không biết làm gì cho cuộc sống tốt hơn lên. Linh hồn thứ hai đưa cô đến những bến bờ xa lạ, những cõi siêu thực vô hình, cho cô được sống trong những cảm giác diệu kỳ, ấm áp.
Chuyện tôi thích mặc đồ đẹp khi ngủ thực ra cũng đơn giản thôi.Sẽ thật là kỳ lạ nếu bạn biết rằng, trước đó, tôi thích không mặc gì khi đi ngủ. Không mặc gì có nghĩa là nude ấy. Tôi không thích nói tuột ra mọi thứ, vì nó kém nhã nhặn.
Tôi đã từng thích thú lắm với chuyện không mặc gì. Không phải là để làm Ms Ready. Mà chỉ là cảm giác không vướng bận bất cứ một thứ gì trên người dễ giúp tôi thiền. Cơ thể không vướng bận, đầu óc không vướng bận.
Tôi từng nghĩ đến một gian phòng thiền, mà ở đó, người ta không mặc gì, ngồi trong ánh nến lung linh, nam thiền với nam, nữ thiền với nữ, không chấp nhận gay và les. Như vậy là an toàn, không có tình dục. Chỉ có người với người, cơ thể với cơ thể, ý niệm với ý niệm. Không có vướng bận hình thức. Cũng không có vướng bận nội dung.
Thế nhưng, mọi ý nghĩ đó và thói quen đó đã lập tức tiêu tan khi tôi đọc một bản tin: sau một cuộc động đất, có hàng chục người chết. Ở V., người ta không quan tâm đến động đất và chưa ai từng cảnh báo về việc động đất. Nhưng động đất là điều có thật. Và nếu động đất xảy ra ở S., nơi tôi đang sống, một đô thị hơn 10 triệu dân của đất nước V., thì tôi rất không muốn sẽ được phát hiện trong một trạng thái trần truồng.
Chính vì thế mà tôi đã quyết định sẽ mặc toàn đồ đẹp để đi ngủ. Nếu có động đất xảy ra, tôi sẽ được phát hiện dướp lớp đất đá bê tông đổ nát là một cái xác mặc đồ đàng hoàng.
Một cái xác có và biết mặc đồ đẹp.
Điều ấy thú vị hơn nhiều so với một cái xác nude và sẽ bị người hiếu kỳ bình phẩm về eo, mông, ngực.
(Trích Quái vật)
Bìa cuốn Quái VậtBất chấp những dị biệt như thế, cô vẫn có người yêu, cô yêu và mù quáng như bao nhiêu cô gái khác. Chỉ có điều, cô không sex được vì mỗi khi cô sắp đến sex với một người đàn ông thì con mắt thứ ba –có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác – đã báo cho cô biết người đàn ông đang nghĩ gì. Và, cô chạy trốn sex – bởi sex với những người đàn ông cô gặp như là sự thỏa mãn của giống đực và cũng là sự thỏa mãn của cái tôi đàn ông chứ không hề là niềm hạnh phúc và hoan lạc của hai kẻ yêu nhau.
Và, “tôi” quyết tâm đi tìm lại chính mình trước kia, không có hai linh hồn, không có ba con mắt và không có những xét nét, khinh bạc cuộc đời và con người.
Hành trình của “tôi” khi đi tìm lại sự bình thường cho mình là hành trình mà cô tự cân bằng cuộc sống tâm linh của mình. Quái vật chia sẻ một thông điệp giản dị: nếu phải sống trong một thế giới bị tổn thương thì hãy tự mình làm lành vết thương của mình để rồi làm lành vết thương của người khác và đừng bao giờ làm bất kỳ ai bị tổn thương.
Quái vật sẽ có mặt tại các nhà sách vào khoảng 20/4/2009.
(TGĐA) - "Quái vật" là tác phẩm thứ 3 sau "Bài học đầu tiên hiền lành", "Chuyện của nhóc Bill yêu thương" của tác giả Trần Thị Hồng Hạnh - người đoạt giải nhất Văn học tuổi 20 lần thứ 3 (2005) do Báo Tuổi Trẻ, NXB Trẻ, Hội Nhà văn TP.HCM phối hợp tổ chức.
Quái vật là câu chuyện về một cô gái xưng tôi với những người xung quanh cô. Mọi người đều không rõ họ, tên, địa chỉ, lý lịch. Họ sống, suy nghĩ, ghen tỵ, giành giật và làm tổn thương nhau trong từng mỗi hành động, suy nghĩ.
"Hay hay dở còn tùy mỗi người đọc nhận xét nhưng tôi dám chắc là nó lạ"
- Tác giả Trần Thị Hồng Hạnh -
Một ngày kia, nhân vật tôi bỗng nhận ra mình có con mắt thứ ba, mọi điều sung sướng và rắc rối kéo đến với cô một cách choáng ngợp. Khi cô chưa biết làm gì với con mắt thứ ba này thì một sự cố khác xảy đến và cô nhận ra mình có hai linh hồn tồn tại trong một thể xác. Hai linh hồn không mâu thuẫn nhau mà chỉ thay phiên đến trú ngụ trong cô, cho cô sống hai cuộc đời khác nhau. Một cuộc đời với những hời hợt bên ngoài, với sự khoái trá khi phát hiện những thói hư tật xấu của người đời và thảng thốt cô đơncô độc khi nhận ra rằng ngoài làm khổ người khác thì hình như bản thân cô và những người quanh cô không biết làm gì cho cuộc sống tốt hơn lên. Linh hồn thứ hai đưa cô đến những bến bờ xa lạ, những cõi siêu thực vô hình, cho cô được sống trong những cảm giác diệu kỳ, ấm áp.
Chuyện tôi thích mặc đồ đẹp khi ngủ thực ra cũng đơn giản thôi.Sẽ thật là kỳ lạ nếu bạn biết rằng, trước đó, tôi thích không mặc gì khi đi ngủ. Không mặc gì có nghĩa là nude ấy. Tôi không thích nói tuột ra mọi thứ, vì nó kém nhã nhặn.
Tôi đã từng thích thú lắm với chuyện không mặc gì. Không phải là để làm Ms Ready. Mà chỉ là cảm giác không vướng bận bất cứ một thứ gì trên người dễ giúp tôi thiền. Cơ thể không vướng bận, đầu óc không vướng bận.
Tôi từng nghĩ đến một gian phòng thiền, mà ở đó, người ta không mặc gì, ngồi trong ánh nến lung linh, nam thiền với nam, nữ thiền với nữ, không chấp nhận gay và les. Như vậy là an toàn, không có tình dục. Chỉ có người với người, cơ thể với cơ thể, ý niệm với ý niệm. Không có vướng bận hình thức. Cũng không có vướng bận nội dung.
Thế nhưng, mọi ý nghĩ đó và thói quen đó đã lập tức tiêu tan khi tôi đọc một bản tin: sau một cuộc động đất, có hàng chục người chết. Ở V., người ta không quan tâm đến động đất và chưa ai từng cảnh báo về việc động đất. Nhưng động đất là điều có thật. Và nếu động đất xảy ra ở S., nơi tôi đang sống, một đô thị hơn 10 triệu dân của đất nước V., thì tôi rất không muốn sẽ được phát hiện trong một trạng thái trần truồng.
Chính vì thế mà tôi đã quyết định sẽ mặc toàn đồ đẹp để đi ngủ. Nếu có động đất xảy ra, tôi sẽ được phát hiện dướp lớp đất đá bê tông đổ nát là một cái xác mặc đồ đàng hoàng.
Một cái xác có và biết mặc đồ đẹp.
Điều ấy thú vị hơn nhiều so với một cái xác nude và sẽ bị người hiếu kỳ bình phẩm về eo, mông, ngực.
(Trích Quái vật)
Bìa cuốn Quái VậtBất chấp những dị biệt như thế, cô vẫn có người yêu, cô yêu và mù quáng như bao nhiêu cô gái khác. Chỉ có điều, cô không sex được vì mỗi khi cô sắp đến sex với một người đàn ông thì con mắt thứ ba –có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác – đã báo cho cô biết người đàn ông đang nghĩ gì. Và, cô chạy trốn sex – bởi sex với những người đàn ông cô gặp như là sự thỏa mãn của giống đực và cũng là sự thỏa mãn của cái tôi đàn ông chứ không hề là niềm hạnh phúc và hoan lạc của hai kẻ yêu nhau.
Và, “tôi” quyết tâm đi tìm lại chính mình trước kia, không có hai linh hồn, không có ba con mắt và không có những xét nét, khinh bạc cuộc đời và con người.
Hành trình của “tôi” khi đi tìm lại sự bình thường cho mình là hành trình mà cô tự cân bằng cuộc sống tâm linh của mình. Quái vật chia sẻ một thông điệp giản dị: nếu phải sống trong một thế giới bị tổn thương thì hãy tự mình làm lành vết thương của mình để rồi làm lành vết thương của người khác và đừng bao giờ làm bất kỳ ai bị tổn thương.
Quái vật sẽ có mặt tại các nhà sách vào khoảng 20/4/2009.
Thứ Tư, 1 tháng 4, 2009
BÌA QUÁI VẬT - LỰA CHỌN CUỐI CÙNG
Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009

Rất thích cái bìa này, nhưng không thể lấy được. Vì dính tới bản quyền cái ảnh. Chẳng biết chủ ảnh ở phương nào để xin xỏ (chứ xiềng đâu mà mua, hic).
Thôi, bái bai em bìa xinh đẹp này nhé!
Huhu
Cảm ơn em La Nguyễn Quốc Vinh đã cố gắng mất hết 2 tiếng đồng hồ. Tại chị em mình ngu bản quyền làm chi!
Ngu gì ngu thậm tệ, hok coi bản quyền trước khi làm mà è cổ làm đã mới coi bản quyền ảnh. Ha ha! Một lần tởn tới già hé em?
Đành thôi, huhu
Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2009
CÔNG THỨC BEST SELLER VÀ ĐƯỜNG NÀO CHO QUÁI VẬT?
Ảnh minh họa: Một thủy quái, cũng là dạng quái vật. Ảnh chỉ có tính rảnh nhảm, không liên quan đến bài viết lắm!Nhìn lại những quyển sách văn chương thuộc loại best seller trong thời gian qua, chúng ta thấy gì?
1/ Phân khúc khách hàng đặc trưng + tên tuổi lâu năm của nhà văn
2/ Con cưng của một tờ báo (và của giới truyền thông) + nội dung sách có vấn đề và những scandal ngoài sáng tác
3/ Tận dụng lợi thế của mạng internet + sử dụng chiêu độc tiếp thị + nội dung sách 2S1P: sex, shock và popular
Cả 3 công thức này đều cần có sự tiếp tay mạnh mẽ của giới truyền thông dưới nhiều hình thức đa dạng.
1/ Lăng -xê nguyên đai nguyên kiện một nhà văn / 1 quyển sách
2/ Lăng - xê theo trào lưu (báo kia khen thì báo này khen và hội chứng Ông vua cởi truồng)
3/ Lăng- xê hoặc chửi bới để chứng tỏ quyền lực cá nhân nhà báo (trong mối quan hệ với người được lăng-xê cũng như với văn giới)
Các nhà phê bình văn học (thực thụ) đứng đâu trong cuộc lăng-xê?
1/ Đứng ngoài - thờ ơ hẳn
2/ Nhảy vào, chứng tỏ mình cũng có ý kiến
3/ Tích cực để tham gia vào trào lưu lăng -xê
Vậy làm sao để biến một tác phẩm văn chương thành best seller?
1/ Chọn phân khúc thị trường chính xác và tổng tấn công vào thị trường đó (nếu có tên tuổi rồi thì càng tốt, không có phải kiếm chiêu)
2/ Trở thành con cưng của một tờ báo lớn (cái này không dễ dàng, chẳng phải ai cũng là Nguyễn Ngọc Tư)
3/ Gây scandal, có sex, có shock, có phổ thông đại chúng với tình tiền tù tội đầy đủ hết để bảo đảm đúng công thức "công chúng nào, văn học ấy" như ai đó đã nói?
Làm thế nào để Quái vật thành best seller khi tui không có cả ba điều kiện trên?
Đó là câu hỏi khó có lời giải. Bạn nào có cao kiến, giúp tui nhé! Bảo đảm có chia % giá bìa x với lượng phát hành.Mail về hanh8778@gmail.com và nhắn YM là hanh8778.
Xin mời!
*P/S: Những tác phẩm best seller ở đây chỉ có nghĩa là bán chạy. Thống kê này của cá nhân Sài Gòn đệ nhất khùng.
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009
ĐÃ XONG QUÁI VẬT
Giờ thì ngồi đợi thôi!
Post lên đây lời nói đầu và chương cuối nhé:
LỜI NÓI ĐẦU
- Bạn đang viết về cái gì vậy?
- Tôi viết về một thế giới dễ bị tổn thương!
(Trích hỏi đáp giữa bạn Antonement và tác giả)
CHƯƠNG CUỐI CÙNG:
MẤT
Trong những giấc mơ và những lần đối mặt với hiện thực, tôi đã có hàng triệu lần thấy hàng triệu không gian và con người bị xâm phạm, thay đổi và mất mát. Người kia, hôm qua còn hiên ngang như một anh hùng, cất giữ trong lòng mình bao nhiêu bí mật độc đáo mà hôm nay bỗng thành tởm lợm, ngổn ngang, nham nhở và bị khinh khi.
Đã mất tất cả.
Chỉ còn chăng là còn trong những giấc mơ mà thôi. Mà ngay cả những giấc mơ cũng không nguyên vẹn hình hài.
Những giấc mơ vỡ nát.
Những giấc mơ mất mát!
SÀI GÒN, CUỐI THÁNG 3/2009
Post lên đây lời nói đầu và chương cuối nhé:
LỜI NÓI ĐẦU
- Bạn đang viết về cái gì vậy?
- Tôi viết về một thế giới dễ bị tổn thương!
(Trích hỏi đáp giữa bạn Antonement và tác giả)
CHƯƠNG CUỐI CÙNG:
MẤT
Trong những giấc mơ và những lần đối mặt với hiện thực, tôi đã có hàng triệu lần thấy hàng triệu không gian và con người bị xâm phạm, thay đổi và mất mát. Người kia, hôm qua còn hiên ngang như một anh hùng, cất giữ trong lòng mình bao nhiêu bí mật độc đáo mà hôm nay bỗng thành tởm lợm, ngổn ngang, nham nhở và bị khinh khi.
Đã mất tất cả.
Chỉ còn chăng là còn trong những giấc mơ mà thôi. Mà ngay cả những giấc mơ cũng không nguyên vẹn hình hài.
Những giấc mơ vỡ nát.
Những giấc mơ mất mát!
SÀI GÒN, CUỐI THÁNG 3/2009
Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009
THỜI GIAN SÁNG TÁC

Thời gian ưa thích nhất của tôi là từ 0 giờ đến 2 giờ sáng. Lúc đó, bé Bill đã ngủ, "người dưng" cũng ngủ. Lúc đó, gạt sang một bên những nỗi lo bài vở cho báo và những bổn phận mưu sinh.
Chỉ còn tôi với bàn phím và không gian đầy bóng tối vây quanh, ánh sáng từ màn hình đủ cho tôi thấy bàn phím, vả lại, cũng không cần quan sát bàn phím vì đã thuộc vị trí các phím từ lâu rồi. Chỉ còn tôi và những dòng chữ tuôn trào, như khát vọng, như mong mỏi!
Tôi yêu giờ này, cái giờ mà mọi người đã ngủ. Và tôi yêu công việc sáng tác. Viết, trước hết là cho chính mình chứ không phải cho ai cả. Viết là để thỏa mãn chính mình, để thỏa mãn mong ước sáng tạo một thế giới riêng của mình, thế giới mà ở đó, ta là God, và ta, có thể, tạo ra một thế giới với những trật tự do mình định đoạt!
Chợt nhớ câu hỏi của một nhà báo: Khi chị viết, chị có sợ nhà phê bình sẽ chê chỗ này, bới móc chỗ kia của chị không? Xin thưa với bạn, tôi không có sợ ai bới móc chỗ nào cả. Tôi viết cho tôi, chứ có viết cho nhà phê bình nào đâu!
Chỉ còn một mình mình!
Sáng nay rất tâm đắc một ý của nhà văn Nguyên Ngọc: hai lúc cô độc nhất là trước khi chui vô quan tài và khi đối diện với trang bản thảo. Không ai chia sẻ cho mình, không ai làm thay mình được.
Sáng tác văn chương, vốn dĩ là công việc của những kẻ đơn độc.
Những trang sách của Quái vật, đầy nhọc nhằn mà cũng đầy kiêu hãnh. Kiêu hãnh không phải vì kiêu ngạo mà vì đã được viết lên trong quãng đời đầy lo lắng trăm thứ của tôi.
Tự động viên mình: Cố lên!
H.
BÌA QUÁI VẬT - LỰA CHỌN 1
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


